Đọc đoạn thơ sau đây và trả lời câu hỏi: “Đọc thơ, có người như nhà thực vật Đọc mùa quả, hoa chói mắt Có người như nhà địa chất Cái mạch ngầm văn bản phía sau văn. Kẻ đọc dương, người lại nghe cái âm âm. Cái nhạc trưởng chỉ huy trong tiềm thức” (Chế Lan Viên, “Đọc thơ mạch ngầm văn bản”)Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?


Câu 100700 Nhận biết

Đọc đoạn thơ sau đây và trả lời câu hỏi:

“Đọc thơ, có người như nhà thực vật

Đọc mùa quả, hoa chói mắt

Có người như nhà địa chất

Cái mạch ngầm văn bản phía sau văn.

Kẻ đọc dương, người lại nghe cái âm âm.

Cái nhạc trưởng chỉ huy trong tiềm thức”

(Chế Lan Viên, “Đọc thơ mạch ngầm văn bản”)

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?


Đáp án đúng: c

Phương pháp giải

Căn cứ 6 phong cách ngôn ngữ đã học (khoa học, nghệ thuật, báo chí, chính luận, sinh hoạt, hành chính – công vụ).

Xem lời giải

...

Bài tập có liên quan


>> Luyện thi TN THPT & ĐH năm 2022 trên trang trực tuyến Tuyensinh247.com. Học mọi lúc, mọi nơi với Thầy Cô giáo giỏi, đầy đủ các khoá: Nền tảng lớp 12; Luyện thi chuyên sâu; Luyện đề đủ dạng; Tổng ôn chọn lọc.

Đọc văn bản sau đây và trả lời câu hỏi:

Chuyện kể rằng, cách đây không lâu có một người đàn ông đã phạt đứa con gái năm tuổi của ông vì phí phạm một cuộn giấy gói màu vàng đắt tiền. Điều kiện kinh tế của gia đình ông ta lúc ấy hơi khó khăn, và ông ta bực mình vì em bé đã dùng cuộn giấy vàng ấy để trang trí một cái hộp nhỏ rồi đặt nó dưới cây Giáng sinh.

Tuy nhiên, vào sáng hôm sau đứa con gái nhỏ đã mang hộp quà ấy đến tặng người cha và nói:

– Thưa cha, món quà này con dành cho cha.

Lúc ấy, người cha cảm thấy bối rối vì sự phản ứng mạnh mẽ thái quá của ông ta trước đó, nhưng rồi sự bực tức của ông lại bùng lên một lần nữa khi thấy cái hộp trống không. Ông ta mắng con bé với giọng gắt gỏng:

– Này con, khi con muốn tặng cho ai một món quà thì phải có cái gì đó ở bên trong gói quà chứ?

Đứa bé ngước mắt nhìn người cha và nói trong nước mắt:

– Ồ không, thưa cha, đây không phải cái hộp rỗng, vì con đã thổi những nụ hôn của con vào trong đó cho đến khi nó đầy mới thôi.

Người cha vô cùng xúc động khi nghe con gái nói vậy. Thế là ông ta quì gối xuống, ôm đứa con gái bé bỏng vào lòng và xin lỗi về sự bực tức không đáng có của mình.

Không lâu sau đó, một vụ tai nạn đã cướp đi mạng sống của em bé. Kể từ đó, người cha giữ cái hộp màu vàng ấy bên cạnh giường ngủ của mình cho đến suốt đời. Và mỗi khi thất vọng hay phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, ông luôn mở cái hộp và lấy ra một nụ hôn trong tưởng tượng rồi nhớ lại tình thương yêu của đứa con gái bé bỏng đã đặt vào đó.

Nguồn: https://www.rongmotamhon.net/xem-sach_Mon-qua-cua-con-gai_cggqskdc_show.html

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?

Đọc đoạn thơ sau đây và trả lời câu hỏi:

NƯỚC MẮT BỐ

 

Có lần con theo bạn bè bỏ học

Bố gọi về nọc ra đánh một roi

(Chỉ một roi duy nhất trong đời),

Bắt con hứa phải quay về lớp học!

Đánh con xong, vào nhà bố khóc

Con dại khờ không hiểu được vì sao!

*

Rời quê hương trong mơ ước lao xao

Con từng bước, bước vào đời rất thật

Những hiền lành, thật thà, chân chất

Được những thật thà, chân chất nâng niu! 

Nhưng cuộc đời vốn chẳng thuận chiều:

Những người tốt, phần nhiều, khổ nhất!

Những thật thà, hiền lành, chân chất,

Thường bị đau đòn gấp mấy roi xưa!

Bởi thật thà tin giọt mát là mưa,

Bời chân chất tin trong mơ gặp Bụt,

Tin hiền lành được người cứu giúp,

Tin chân thành sống tốt được yêu thương...!

Có ngờ đâu cuộc sống quá vô thường,

Trong yêu thương đã có nhiều dại dột!

Trong vô tư ngọt ngào lòng tốt,

Đã có lửa ngầm thiêu đốt cả tin yêu...

Con đã nghe khắc khoải tiếng chim chiều,

Đang sải cánh bay về miền Hạnh Phúc!

Thương chim nhỏ ngược chiều gió bấc,

Cố lên chim, Hạnh Phúc cuối chân trời!...

Con đã hiểu hơn nước mắt, nụ cười

Đâu phải chỉ buồn vui mới có!

Khi nụ cười vẫn còn nhiều méo mó,

Thì nước mắt không tròn khi nó tuôn rơi!

*

Đã dạn dày qua những đòn roi,

Nhớ ơn roi xưa, con thầm tụng niệm:

Bố ơi trong cõi Ta Bà

Giọt nước mắt Bố thật là giọt trong!

Đại tá Nguyễn Văn Thu 

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?

Đọc đoạn thơ sau đây và trả lời câu hỏi:

MỪNG CON VÀO ĐẠI HỌC

 

Nhận tin vui con vào đại học

Ba thì cười mà má con thì khóc

Mười tám năm gieo trồng khó nhọc

Cây nhà mình cho quả bói đầu tiên

 

Nhà mình nghèo, con lặng lẽ lớn lên

Thương mẹ cha con chăm làm, chăm học

Là anh cả biết rằng con khó nhọc

Ba mẹ thương mà chẳng nói bằng lời

 

Nay con bước đi chập chững vào đời

Bao chông gai đón đợi con phía trước

Mong cho con đừng bao giờ lạc bước

Bước chân vào những ngõ cụt đường cong

 

Thế giới quanh con không chỉ màu hồng

Cạnh đỉnh hào quang là vực sâu tăm tối

Sự chân thành và những điều giả dối

Chẳng phải bao giờ cũng dễ nhận ra

 

Lần đầu tiên ra khỏi ao nhà

Gặp biển lớn, con vẫy vùng thỏa thích

Nhưng con ơi, hãy gắng bơi về đích

Chớ buông tay mà sóng cuốn xa bờ

 

Con hãy bay cao cho thỏa ước mơ

Đừng quẩn quanh, gà con chui cánh mẹ

Hãy thắp cho mình niềm tin tuổi trẻ

Chớ yếu hèn, nản chí, buông xuôi

 

Cô bác xa gần đến để chia vui

Ba cười mà trong lòng thổn thức

Ai cũng khen con chuyên cần, nỗ lực

Mẹ mừng mà nước mắt tuôn rơi

 

Quả nhà mình còn non lắm con ơi!

Gắng gìn giữ kẻo quả xanh rụng mất

Ba mẹ bây giờ chỉ ước mong lớn nhất

Được một ngày nếm quả ngọt con dâng.

Nguyễn Quang Hoàn

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?

Đọc văn bản sau đây và trả lời câu hỏi:

ĐIỀU TÔI MUỐN BIẾT

 

Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...

Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...

Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...

Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...

Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...

Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...

Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...

Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...

Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...

Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...

Trích http://songdep.xitrum.net/nghethuatsong/847.html

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?

Đọc đoạn trích sau đây và trả lời câu hỏi:

      Chiều nay khu rừng ồn ào những tiếng người bỗng dưng vắng lặng. Chỉ còn lại tiếng gió gào rít trên ngọn cây, tiếng ve sầu kêu rền rĩ khắp khu rừng. Gió đã lạnh, ngọn gió của cơn bão hay ngọn gió lạnh của mùa thu đã về? Mình bỗng thấy lạnh, cái lạnh làm tê da thịt và tê tái cả lòng. Nỗi nhớ nhung tràn ngập cả tâm hồn. Đây phải chăng là buổi chiều mùa thu khi sương chiều giăng mờ trên những cánh đồng ngoại thành Hà Nội, một mình mình đạp xe từ ký túc xá về trên con đường vắng. Gió lạnh vi vút qua các ngọn cây ven đường, mình khẽ run khi qua một thân cây có hai nhánh.

       Không, chiều nay gió lạnh nhưng lòng mình lạnh không phải vì thiếu một người thân yêu mà là thiếu nhiều người thân yêu. Những người đó là ai ư? Là ba má, là các em, các cậu ngoài Bắc, là những đứa em ở dưới đồng bằng đang ngày đêm lăn lộn trong cuộc chiến đấu sinh tử, là những người đồng chí thân yêu đã ngã xuống vì ngày mai thắng lợi. Và còn ai nữa ư? Phải chăng là những đứa em, những người đồng nghiệp trẻ mà bấy lâu nay vẫn quấn quít bên mình hăng say học tập. Tất cả mọi người đã tạo nên một tình thương vĩ đại đối với tôi… Xa mọi người sao thấy nhớ đến da diết vô vàn.

Trích Nhật ký Đặng Thùy Trâm

Xác định phong cách ngôn ngữ của văn bản trên?