Cô chị xin phép ba như vậy, nhưng thực chất có phải đi học nhóm không? Nếu không  phải thì cô chị đã đi đâu? Xem bài đọc Chị em tôi    Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa: - Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.    Ba tôi mỉm cười: - Ờ, nhớ về sớm nghe con!    Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.    Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về.     Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng: - Em đi tập văn nghệ. - Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?    Nó cười, giả bộ ngây thơ: - Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!    Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo: - Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.    Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ. (theo Liên Hương) Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy. Yên vị: ngồi yên vào chỗ Giả bộ: giả vờ Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng. Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

...

>> Học trực tuyến các môn Toán, Tiếng Việt, Tiếng Anh lớp 4 trên Tuyensinh247.com. Cam kết giúp con lớp 4 học tốt, hoàn trả học phí nếu học không hiệu quả.

Cô chị xin phép ba đi đâu?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Cô chị xin phép ba như vậy, nhưng thực chất có phải đi học nhóm không? Nếu không  phải thì cô chị đã đi đâu?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Vì sao mỗi lần nói dối cô chị lại cảm thấy ân hận?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Cô em đã làm gì để chị mình thôi nói dối?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Vì sao cách làm của cô em giúp được cô chị tỉnh ngộ?

Cách làm của cô em giúp được cô chị tỉnh ngộ vì cô chị rất sợ ba, sợ rằng ba phát hiện lần sau sẽ không thể đi chơi như thế nữa.

Nhận định trên đúng hay sai?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Vì sao cô chị lại có thể nói dối nhiều lần như vậy?

Cô chị đã nói dối ba rất nhiều lần, nhiều đến nỗi không biết là lần thứ bao nhiêu. Có thể nói dối nhiều lần như vậy mà không bị phát hiện là vì ba vẫn còn tin tưởng cô chị.

Nhận định trên đúng hay sai?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Sau lần đó cô chị đã thay đổi như thế nào?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Theo con, câu chuyện muốn gửi gắm điều gì?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Con có nhận xét gì về tính cách của cô chị và cô em trong truyện?

 

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng

Ý nghĩa của câu chuyện Chị em tôi?

Chị em tôi

   Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:

- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.

   Ba tôi mỉm cười:

- Ờ, nhớ về sớm nghe con!

   Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi đã nói dối ba. Mỗi lần nói dối tôi đều ân hận nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.

   Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận giữ và mặc lời năn nỉ của bạn, tôi bỏ về. 

   Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái dám nói dối ba bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng đáp lại sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng:

- Em đi tập văn nghệ.

- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?

   Nó cười, giả bộ ngây thơ:

- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!

   Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:

- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.

   Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc lại chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng chọc tức tôi, làm cho tôi tỉnh ngộ.

(theo Liên Hương)

Tặc lưỡi: bật lưỡi thành tiếng để tỏ ý bỏ qua, dù còn phân vân, áy náy.

Yên vị: ngồi yên vào chỗ

Giả bộ: giả vờ

Im như ngỗng: không động cựa hoặc nói năng gì, như một bức tượng.

Cuồng phong: gió to, bão. Nghĩa trong bài: cơn giận

Ráng (tiếng Nam Bộ): cố gắng