LUYỆN CHỦ ĐỀ Đề đọc hiểu số 6 Lớp 12

NHẬN BIẾT (28%)

THÔNG HIỂU (48%)

VẬN DỤNG (25%)



  • 1Làm xong biết đáp án, phương pháp giải chi tiết.
  • 2Học sinh có thể hỏi và trao đổi lại nếu không hiểu.
  • 3Xem lại lý thuyết, lưu bài tập và note lại các chú ý
  • 4Biết điểm yếu và có hướng giải pháp cải thiện

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:

Câu chuyện ven đường

Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh chợt đột ngột thắng gấp lại và tấp vào lề đường. Ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa chiếc xe. Bước ra khỏi xe, liếc nhìn chỗ xe bị ném, người lái xe bực tức chạy nhanh đến tóm ngay thằng bé đứng gần đó – chắc chắn nó là tác giả của vết trầy trên chiếc xe. Trước đó, anh đã thấy nó vẫy xe, chắc là để đi nhờ. “Không cho đi nhờ mà mày làm như vậy hả?”. Anh vừa gằn giọng, vừa nắm chặt cổ áo đẩy cậu bé sát vào chiếc xe…

Cậu bé lắp bắp sợ hãi: “Em xin lỗi! Nhưng em… em… không biết làm cách nào khác. Nếu em không ném vào xe của anh thì anh đã không dừng xe… Nãy giờ em đã vẫy biết bao nhiêu xe mà không có ai chịu dừng”. Nói đến đó, nước mắt cậu bé lăn dài trên má. Cậu chỉ tay về vệ cỏ phía bên kia đường. “Có một người… anh ấy bị ngã và chiếc xe lăn của anh ấy cũng ngã. Em tình cờ đi ngang qua thấy vậy nhưng không thể đỡ nổi anh ấy vì anh ấy nặng quá”. Giọng ngắt quãng vì những tiếng nấc liên tục, cậu bé nài nỉ: “Anh có thể giúp em đưa anh ấy trở lại chiếc xe lăn được không ạ? Anh ấy ngã chắc là đau và đang bị chảy máu”.

Lời nói của cậu bé khiến anh thanh niên không thể thốt lên được lời nào. Anh thấy cổ mình như nghẹn lại vì bất ngờ và xúc động. Anh đến đỡ người bị ngã trở lại ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn, băng vết thương và cùng cậu bé kéo xe lên đường. Người bị ngã cảm ơn anh rồi chiếc xe bắt đầu lăn về phía đường ngược lại, cậu bé phụ đẩy phía sau. Anh dõi mắt nhìn theo cho đến khi hình ảnh cậu bé và chiếc xe lăn khuất hẳn.

(Trích Hạt giống tâm hồn – Từ những điều bình dị, NXB Tổng hợp TP. HCM)

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:

Bấy lâu nay, chúng ta hướng tới một cuộc sống dựa trên “dopamine – driven life”, tức là chỉ hướng tới một sự hạnh phúc trên nền tảng thành tựu đạt được. Sau chiến tranh, trong tình cảnh đã mất hết tát cả, để có thể bắt kịp các nước phát triển, con đường duy nhất của chúng ta là kiên trì xây dựng công xưởng, tạo việc làm và tạo dựng thành quả lao động. Lối sống của mỗi cá nhân cũng không có gì khác biệt cho lắm. Thắng trong cuộc cạnh tranh, thăng tiến nhanh hơn người khác, nhận được lương bổng cao hơn, vì những điều này mà chúng ta đã không chút nào ngơi nghỉ, liên tục nhằm phía trước mà lao đi.

Ngược lại, khi trong lòng bạn thấy bình yên, khi bạn suy ngẫm, hay khi bạn đi dạo trong rừng, khi bạn ngồi sưởi nắng, khi bạn giúp đỡ người khác…bạn sẽ cảm thấy một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng, ấm cúng. Đó là sự xuất hiện của hormone serotonin. Để được hạnh phúc một cách lâu bền, chỉ có dopamine thì vẫn chưa đủ, mà còn cần cả serotonin nữa. Thứ chúng ta cần không phải là đạt được nhiều thành tựu hơn, sở hữu nhiều vật chất hơn nữa, mà là thái độ hài lòng cũng như biết ơn đối với những thứ mình đang có. Đó chính là một cuộc sống dựa trên “serotonin – driven life”.

Để hạnh phúc, cần phải dung hà cả dopamine và serotonin. Có thành tựu mà không thấy biết ơn thì mệt mỏi, còn biết ơn nhưng không có thành tựu gì thì thật là yếu nhược. Giữa khát vọng về thành tựu và sự lắng đọng của lòng biết ơn, chúng ta có thể cân bằng được đến đâu, hạnh phúc của chúng ta phụ thuộc cả vào điều này.

( Trích Trưởng thành sau ngàn lần dấu tranh, Rando Kim, NXB Hà Nội, 2016)

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:

Không cần ngôn ngữ, mọi sự sống nhỏ nhoi trong tự nhiên đều dạy cho loài người chúng ta biết tầm quan trọng của việc "sống hết mình ở thời khắc này". Chẳng hạn tại vùng Tsunoda thuộc Bắc cực, giữa mùa hè ngắn ngủi, các loài thực vật đua nhau nảy mầm, nở thật nhiều hoa, kết hạt, chen chúc vươn mình trong khoảng không với mảnh đời thật ngắn ngủi. Có lẽ chúng chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với mùa đông dài khắc nghiệt sắp tới và phó thác sinh mạng mình cho tự nhiên. Rõ ràng là chúng thực sự sống hết mình cho hiện tại, không ảo tưởng, không phân tâm.

Ngay cả ở vùng sa mạc khô cằn Sahara, nơi mà mỗi năm chỉ có một hai cơn mưa, nhưng mỗi khi có những giọt nước mưa hiếm hoi trút xuống thì các loài thực vật lại vội vã nảy mầm và nở hoa. Và trong khoảng thời gian từ một đến hai tuần ngắn ngủi, chúng ra hạt, oằn mình chịu đựng trong cát, trong cái nóng như thiêu như đốt, tiếp tục sống chờ đến trận mưa sau để nòi giống của chúng sẽ lại trỗi dậy... Quả thật là muôn loài trong tự nhiên đều sống hết mình, sống nghiêm túc trong từng khoảnh khắc, trong suốt khoảng thời gian sống được hạn định.

Sống hết mình cho hiện tại sẽ đưa sự sống, dù nhỏ bé, vươn đến ngày mai. Vậy thì loài người chúng ta lại càng phải biết trân trọng cuộc sống mỗi ngày để không thua kém cỏ cây muông thú.

(Trích Cách sống: từ bình thường trở nên khi thường, Inamiori Kazuo, NXB Lao động, 2020, tr. 103-104)

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:

Danny Kaye từng cho rằng: “Cuộc sống là một khung vải rộng và bạn nên vẽ vào đó tất cả những sắc màu trong khả năng của mình”.

Quả thật, bạn chính là người họa sĩ quyết định nội dung cũng như sắc màu trong bức tranh cuộc sống của mình. Bức tranh đó trở nên như thế nào, tươi sáng hay u tối, là tùy thuộc vào chính bạn. Bạn có thể xoay chuyển cuộc đời theo cách bạn mong muốn.

Nếu ví cuộc đời bạn như một doanh nghiệp thì tất cả “cổ phiếu” của “doanh nghiệp” ấy đều thuộc về bạn. Bạn chính là tổng giám đốc của “doanh nghiệp” ấy. Không gì có thể ngăn cản được bước tiến của bạn nếu khao khát thành công của bạn thật sự mạnh mẽ. Khó khăn hay thất bại chỉ là những trở ngại mà cuộc sống muốn thử thách ý chí và lòng kiên trì của bạn mà thôi. Do đó, đừng để tâm đến những lời chỉ trích cay độc hay xét đoán chủ quan của những người xung quanh. Giá trị của bạn được đo bằng những hành động hữu ích mà bạn đã làm được cho chính mình, cho cuộc sống. Hôm nay là kết quả của những gì được thực hiện theo kế hoạch của ngày hôm qua, và ngày mai sẽ bắt đầu từ hôm nay. Hãy sống hết mình cho hiện tại để không phải hối tiếc vì những gì bạn đã trải qua hoặc lãng phí. Với sự hy sinh, lòng kiên trì, quyết tâm nỗ lực không mệt mỏi và tính tự chủ của mình, nhất định bạn sẽ thành công.

Bạn chính là người làm chủ số phận của mình. Không có gì là không thể!

(George Matthew Adams – trích You can- Không gì là không thể, NXB Trẻ, 2019)