LUYỆN CHỦ ĐỀ Thực hành tập đọc: Bím tóc đuôi sam Lớp 2

NHẬN BIẾT (100%)



  • 1Làm xong biết đáp án, phương pháp giải chi tiết.
  • 2Học sinh có thể hỏi và trao đổi lại nếu không hiểu.
  • 3Xem lại lý thuyết, lưu bài tập và note lại các chú ý
  • 4Biết điểm yếu và có hướng giải pháp cải thiện

Hà nhờ ai tết cho mình bím tóc đuôi sam?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Bím tóc của Hà có gì đẹp ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Các bạn gái trong lớp Hà nói gì về mái tóc của bạn ấy ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Tuấn đã có hành động gì với mái tóc của Hà ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Vì sao Tuấn lại nắm bím tóc Hà như vậy ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Chi tiết nào cho thấy Tuấn đùa dai ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Kết quả trò đùa dai của Tuấn là gì ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Thầy giáo đã làm gì khiến Hà vui trở lại ? 

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Nghe lời thầy giáo, Tuấn đã làm gì ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.

 

Con rút ra bài học gì sau câu chuyện ?

Bím tóc đuôi sam

1. Một hôm, Hà nhờ mẹ tết cho hai bím tóc nhỏ, mỗi bím buộc một cái nơ.
2. Khi Hà đi đến trường, những bạn gái cùng lớp reo lên: “Ái chà chà ! Bím tóc đẹp quá!”. Điều đó làm Hà rất vui. Nhưng Tuấn bỗng sấn tới, nắm bím tóc và nói :
- Tớ mệt quá, cho tớ vin vào nó một lúc.

Tuấn lớn hơn Hà. Vì vậy, mỗi lần cậu kéo bím tóc, cô bé lại loạng choạng và cuối cùng ngã phịch xuống đất. Tuấn vẫn đùa dai, cứ cầm bím tóc mà kéo. Hà òa khóc. Rồi vừa khóc, em vừa chạy đi mách thầy.

3. Thầy giáo nhìn hai bím tóc xinh xinh của Hà, vui vẻ nói:
- Đừng khóc, tóc em đẹp lắm!

Hà người khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên hỏi :

- Thật không ạ ?

- Thật chứ !

Nghe thầy nói thế, Hà nín hẳn : 

- Thưa thầy, em sẽ không khóc nữa.

Thầy giáo cười, Hà cũng cười.

4. Tan học, Tuấn đến trước mặt Hà, gãi đầu ngượng nghịu :
- Tớ xin lỗi vì lúc nãy kéo bím tóc của bạn. Thầy giáo đã phê bình tớ. Thầy bảo phải đối xử tốt với các bạn gái.

- Tết : đan, kết nhiều sợi thành dải.

- Bím tóc đuôi sam : tóc tết thành dải như đuôi con sam

- Loạng choạng : đi đứng không vững.

- Ngượng nghịu: (vẻ mặt, cử chỉ) không tự nhiên.

- Phê bình : nhắc nhở, chê trách người có lỗi.