LUYỆN CHỦ ĐỀ Thực hành tập đọc: Một trí khôn hơn trăm trí khôn Lớp 2

NHẬN BIẾT (90%)

THÔNG HIỂU (10%)



  • 1Làm xong biết đáp án, phương pháp giải chi tiết.
  • 2Học sinh có thể hỏi và trao đổi lại nếu không hiểu.
  • 3Xem lại lý thuyết, lưu bài tập và note lại các chú ý
  • 4Biết điểm yếu và có hướng giải pháp cải thiện

Ban đầu, Chồn thường có suy nghĩ gì về người bạn Gà Rừng ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Vì sao Chồn lại coi thường Gà Rừng ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Khi đang vui chơi trên cánh đồng, đôi bạn đã gặp chuyện gì ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Chồn và Gà Rừng đã làm gì khi thấy bác thợ săn ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Người thợ săn đã làm gì với Chồn và Gà Rừng ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Chồn đã xử lí như thế nào khi gặp nạn ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Gà rừng đã nghĩ ra mẹo gì hay để thoát chết khỏi người thợ săn ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Khi cả hai đã thoát chết và gặp lại nhau, Chồn nhận ra điều gì ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Nối các từ ngữ với phần giải thích sao cho phù hợp :

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.

Nội dung, ý nghĩa của câu chuyện là gì ?

​Một trí khôn hơn trăm trí khôn

1. Gà Rừng và Chồn là đôi bạn thân nhưng Chồn vẫn ngầm coi thường bạn. Một hôm, Chồn hỏi Gà Rừng:

- Cậu có bao nhiêu trí khôn?

- Mình chỉ có một thôi.

- Ít thế sao? Mình thì có hàng trăm.

2. Một buổi sáng, đôi bạn dạo chơi trên cánh đồng. Chợt thấy một người thợ săn, chúng cuống quýt nấp vào một cái hang. Nhưng người thợ săn đã thấy dấu chân chúng. Ông reo lên: "Có mà trốn đằng trời!" Nói rồi, ông lấy gậy thọc vào hang. 

   Gà Rừng thấy nguy quá, bảo Chồn:

- Cậu có trăm trí khôn, nghĩ kế gì đi!

   Chồn buồn bã:

- Lúc này, trong đầu mình chẳng còn một trí khôn nào cả.

3. Đắn đo một lúc, Gà Rừng nghĩ ra một mẹo, ghé tai Chồn:

- Mình sẽ làm như thế, còn cậu cứ thế nhé!

   Mọi chuyện xảy ra đúng như Gà Rừng đoán. Người thợ săn lôi Gà Rừng ra, thấy cứng đờ, tưởng Gà Rừng đã chết. Ông ta quẳng nó xuống đám cỏ, rồi thọc gậy vào hang bắt Chồn. Thình lình, Gà Rừng vùng chạy. Người thợ săn đuổi theo. Chỉ chờ thế, Chồn vọt ra, chạy biến vào rừng.

4. Hôm sau, đôi bạn gặp lại nhau. Chồn bảo Gà Rừng:

- Một trí khôn của cậu còn hơn cả trăm trí khôn của mình.

- Ngầm : kín đáo, không lộ ra ngoài.

- Cuống quýt : vội đến mức rối lên

- Đắn đo : Cân nhắc xem lợi hay hại.

- Thình lình : bất ngờ.