Bài 18: Đọc: Tớ nhớ cậu

I. Ghi nhớ bài Tớ nhớ cậu

1. Nội dung

Tình bạn chân thành và gắn bó của kiến và sóc.

2. Liên hệ

Yêu quý và gắn bó với những người bạn quanh mình.

II. Tìm hiểu nội dung bài Tớ nhớ cậu

1. Chú thích

- Nắn nót: viết rất cẩn thận cho đẹp.

- Cặm cụi: chăm chú, tập trung vào việc đang làm.

2. Nội dung bài học

a. Sóc và kiến chia tay nhau (Từ đầu đến “… nhận lời”)

- Đôi bạn sóc và kiến phải chia tay nhau vì kiến chuyển tới một khu rừng khác.

- Khi chia tay sóc, kiến cảm thấy rất buồn.

- Sóc đồng ý với kiến rằng sẽ thường xuyên nhớ tới kiến.

b. Sóc viết thư cho kiến (Tiếp đến “… thư của sóc”)

- Sóc nắn nót ghi “Tớ nhớ cậu.”

- Khi nhận được thư của sóc, kiến đã reo lên: “A, thư của sóc!”

c. Kiến viết thư trả lời sóc (Còn lại)

- Kiến phải viết nhiều lần lá thư gửi sóc vì kiến không biết làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn.

- Sóc nhận được lá thư do kiến gửi. Thư viết “Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!”

III. Hướng dẫn đọc Tớ nhớ cậu

- Đọc lưu loát, rõ ràng toàn bài. Đọc đúng lời người kể chuyện bằng ngữ điệu nhẹ nhàng; thư của sóc gửi kiến và kiến gửi sóc được đọc bằng giọng biểu cảm, thể hiện tình bạn thân thiết; ngắt gọng, nhấn giọng đúng chỗ.

- Chú ý ngắt giọng đúng ở những câu dài. (Kiến không biết làm sao / cho sóc biết / mình rất nhớ bạn. // Cứ thế, / cậu cặm cụi viết đ viết lại / trong nhiều giờ liền. // Không lâu sau, / sóc nhận được một lá thư / do kiến gửi đến. //, …)

TỚ NHỚ CẬU

      Kiến là bạn thân của sóc. Hằng ngày, hai bạn thường rủ nhau đi học. Thế rồi nhà kiến chuyển đến một khu rừng khác. Lúc chia tay, kiến rất buồn. Kiến nói: “Cậu phải thường xuyên nhớ tớ đấy.”. Sóc gật đầu nhận lời.

     Một buổi sáng, sóc lấy một tờ giấy và viết thư cho kiến. Sóc nắn nót ghi: “Tớ nhớ cậu.”. Một cơn gió đi ngang qua mang theo lá thư. Chiều hôm đó, kiến đi dạo trong rừng. Một lá thư nhè nhẹ bay xuống. Kiến reo lên: “A, thư của sóc!”.

     Hôm sau, kiến ngồi bên thềm và viết thư cho sóc. Kiến không biết làm sao cho sóc biết mình rất nhớ bạn. Cậu viết: "Chào sóc!". Nhưng kiến không định chào sóc. Cậu bèn viết một lá thư khác: "Sóc thân mến!". Như thế vẫn không đúng ý của kiến. Lấy một tờ giấy mới, kiến ghi: "Sóc ơi!". Cứ thế, cậu cặm cụi viết đi viết lại trong nhiều giờ liền.

      Không lâu sau, Sóc nhận được một lá thư do kiến gửi đến. Thư viết: "Sóc ơi, tớ cũng nhớ cậu!".

(Theo Tun Te-le-gon)

Từ ngữ

- Nắn nót: viết rất cẩn thận cho đẹp.

- Cặm cụi: chăm chú, tập trung vào việc đang làm.

Luyện bài tập vận dụng tại đây!