Bài 3: Nói và nghe: Kể chuyện Hồ nước và mây

I. Nội dung câu chuyện Hồ nước và mây

HỒ NƯỚC VÀ MÂY

(1) Vào một ngày cuối xuân, mặt hồ lấp lánh dưới nắng. Bỗng, một cơn gió đưa chị mây sà thấp xuống mặt hồ. Hồ nước cuộn sóng nói:

- Tôi đẹp lên dưới ánh nắng, thế mà chị lại che mất.

- Không có chị che nắng thì em gặp nguy đấy! – Chị mây đáp.

- Tôi cần gì chị!

Chị mấy giận hồ nước nên đã bay đi.

(2) Mùa hè, dưới cái nắng gay gắt, hồ nước bị bốc hơi, cạn trơ tận đáy. Nó cầu cứu:

- Chị mây ơi, không có chị tôi chết mất.

Bầy tôm cá trong hồ cũng than:

- Chúng tôi cũng không sống được nếu hồ cạn thế này!

(3) Nghe tiếng kêu của hồ nước và bầy tôm cá, chị mây không giận hồ nước nữa, bay về và cho mưa xuống. Hồ nước đầy lên, tràn căng sức sống.

(4) Qua mùa thu, sang mùa đông, chị mây ngày càng mảnh mai, hao gầy như dải lụa mỏng. Chị ghé xuống hồ và nói:

- Không có em, chị cũng yếu hẳn đi.

Thế là hồ nước lao xao gợn sóng:

- Để em tìm cách giúp chị!

Hồ nước gọi ông mặt trời rọi nắng xuống cho nước bốc hơi lên. Chị mây khoẻ dần, nặng dần để chuẩn bị mưa xuống.

II. Quan sát tranh, đoán nội dung câu chuyện Hồ nước và mây

1. Tranh 1

Hồ nước cuộn sóng, nhăn mặt cáu kỉnh nói với chị mây: “Tôi đẹp dưới ánh nắng, thế mà chị lại che mất.”

2. Tranh 2

Hồ nước bị bốc hơi, khô hạn tận đáy. Nó buồn bã cầu cứu: “Chị mây ơi, không có chị tôi chết mất.”

3. Tranh 3

Chị mây hóa thành màu xám đen, bay tới hồ nước và cho mưa xuống. Hồ nước đầy lên, căng tràn sức sống.

4. Tranh 4

Chị mây lúc này chuyển sang màu trắng và gầy hẳn đi. Chị nói với hồ nước: “Không có em, chị cũng yếu hẳn đi.”

III. Kể lại từng đoạn câu chuyện Hồ nước và mây theo tranh

1. Đoạn 1

Cuối mùa xuân,. Mặt hồ được những tia nắng chiếu vào lấp lánh như những ánh sao. Bỗng từ đâu một cơn gió đưa chị mây sà thấp xuống. Chị mây vô tình che lấp những tia nắng đang chiếu xuống mặt hồ. Hồ nước gợn sóng nói:

- Tôi đẹp lên dưới ánh nắng, thế mà chị lại che mất.

- Không có chị che nắng thì em gặp nguy đấy! – Chị mây đáp.

- Tôi không cần chị!

Chị mây thấy giận hồ nước lắm. Chị lẳng lặng bỏ ngay đi.

2. Đoạn 2

Hè tới, dưới cái nắng gay gắt, nước trong hồ bốc hơi hết. Hồ nước cạn tận đáy lộ ra lớp đất khô nứt nẻ. Nó cầu cứu:

- Chị mây ơi, không có chị tôi chết mất.

Bầy tôm cá trong hồ cũng than:

- Chúng tôi cũng không thể sống được nếu hồ nước cứ cạn thế này!

3. Đoạn 3

Nghe tiếng kêu cứu của hồ nước và các loài tôm cá, biết mọi người đang gặp nguy, chị mây không để bụng chuyện cũ mà lập tức quay lại. Chị hóa thành một thân màu đen rồi nhanh chóng cho mưa xuống. Hồ nước lại đầy lên, căng tràn sức sống.

4. Đoạn 4 

Thu qua đi, đông ghé thăm, chị mây ngày càng mảnh mai, hao gầy như dải lụa. Chị ghé xuống hồ và nói:

- Không có em, chị cũng yếu hẳn đi.

Thế là hồ nước lao xao gợn sóng:

- Để em tìm cách giúp chị!

Hồ nước gọi ông mặt trời rọi nắng xuống cho nước bốc hơi lên. Chị mây khoẻ dần, nặng dần để chuẩn bị mưa xuống.

IV. Ghi nhớ câu chuyện Hồ nước và mây

1. Nội dung

Sự tốt bụng và bao dung của mây đã khiến hồ nước không còn kiêu căng và biết yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh mình.

2. Liên hệ 

Biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh mình.

Luyện bài tập vận dụng tại đây!