Tập đọc: Cuộc chạy đua ở trong rừng

1. Nội dung 

Làm việc gì cũng cần cẩn thận, chu đáo, không được chủ quan, coi thường những điều dù nhỏ cũng sẽ thất bại.

2. Giải nghĩa từ khó

- Nguyệt quế : cây lá mềm có màu sáng như dát vàng. Người xưa kết lá nguyệt quế thành vòng để tặng người chiến thắng.

- Móng : miếng sắt hình vòng cung gắn vào dưới móng  chân lừa, ngựa … để bảo vệ chân.

- Đối thủ : người (hoặc đội) tranh thắng thua với người (đội) khác.

- Vận động viên : người thi đấu thể thao.

3. Phương pháp 

- Biết thay đổi giọng cho phù hợp với từng đoạn chuyên :

+ Ngựa con : tự tin, ngây thơ

+ Ngựa cha : chậm rãi, trầm

- Nắm được nội dung, ý nghĩa của bài, ý nghĩa các từ khó.

- Trả lời câu hỏi ngắn gọn, chính xác.

- Kể lại được câu chuyện dựa trên nội dung chính

4. Trả lời câu hỏi 

1) Ngựa Con chuẩn bị tham dự hội thi như thế nào ?

Để chuẩn bị dự hội thi chạy, Ngựa Con chuẩn bị cho mình bộ đồ nâu tuyệt đẹp với cái bờm dài được chải chuốt ra dáng một nhà vô địch.

2) Ngựa Cha khuyên nhủ con điều gì ?

Ngựa Cha khuyên con : cần phải đến bác thợ rèn để xem lại bộ móng, nó cần thiết hơn là lo sao có bộ đồ đẹp.

3) Vì sao Ngựa Con không đạt kết quả trong hội thi ?

Ngựa Con không đạt kết quả tốt trong hội thi vì cậu đã không nghe lời khuyên của Ngựa Cha. Cậu cho là móng của mình rất chắc chắn, nên đã không đi tới bác thợ rèn. Giữa chừng cuộc đua, một chiếc móng đã rơi ra làm cậu phải bỏ cuộc.

4) Ngựa Con rút ra bài học gì ?

- Ngựa Con rút ra bài học rất quý giá : đừng bao giờ chủ quan, cho dù đó là việc nhỏ nhất.

5. Kể chuyện

Dựa vào các tranh sau, kể lại toàn bộ câu chuyện Cuộc chạy đua ở trong rừng bằng lời của Ngựa Con.

Gợi ý : Lời kể của Ngựa Con xưng tôi

- Nhớ lại nội dung câu chuyện và kể lại thông qua các bức tranh.

Hướng dẫn kể lại :

    Trước ngày các tổ chức cuộc thi chạy trong rừng, tôi đã tin chắc mình sẽ giành được vòng nguyệt quế, vì cả cánh rừng này không có ai là người chạy giỏi hơn tôi. Tôi chuẩn bị cho mình một bộ đồ nâu tuyệt đẹp với một chiếc bờm chải chuốt thật công phu, ra dáng nhà vô địch.

    Thấy bộ dạng của tôi như vậy, cha nhỏ nhẹ bảo :

-  Con trai à, việc con cần làm hơn cả là phải đến bác thợ rèn, nhờ bác xem lại bộ móng cho. Bộ đồ đẹp đâu có cần cho cuộc đua tài.

    Nghe lời cha nói, tôi soi mình dưới dòng nước rồi ngúng nguẩy :

-  Cha yên tâm đi. Móng của con rất chắc chắn. Con sẽ đạt giải nhất mà !

    Cuộc thi đã đến. Sáng hôm ấy, mọi người đến đông nghẹt, nào là Hươu, Nai, Thỏ Trắng, Thỏ Xám.

    Khi tiếng hô "Bắt đầu !" vang lên, các vận động viên rào rào chạy về phía trước. Tôi tự tin dẫn đầu hai vòng và thấy rất sung sức. Bỗng tôi chợt có cảm giác vương vướng ở chân, rồi tôi giật mình thấy một cái móng bị sứt ra. Gai nhọn và cát sỏi đâm vào chỗ chân vừa sứt móng làm tôi đau điếng. Tôi tập tễnh chạy thêm mươi bước rồi đành dừng lại bỏ cuộc. Tôi ân hận vì đã không nghe theo lời khuyên bảo của cha và đứng khóc.

    Thất bại ấy đã cho tôi có thêm được một bài học vô cùng quý giá : không bao giờ được chủ quan, dù là việc nhỏ nhất.

Luyện bài tập vận dụng tại đây!