Cảm nhận về khổ thơ đầu tiên bài thơ Từ ấy (Tố Hữu)

Đề bài: Cảm nhận về khổ thơ đầu tiên bài thơ Từ ấy (Tố Hữu).
Bài làm
    Trong cuộc đời của mỗi một con người đều có những phút giây kì diệu và để lại những dấu ấn khó phai mờ. Đó có thể là thời gian tình yêu chợt đến trong thơ của Xuân Diệu: “Từ lúc yêu nhau hoa nở mãi - Trong vườn thơm mát của hồn tôi”. Còn đối với nhà thơ Tố Hữu, đó là những giây phút ông bắt gặp ánh sáng của lí tưởng cách mạng qua bài thơ “Từ ấy”. Ngay từ khổ thơ đầu tiên, chúng ta có thể thấy được niềm vui sướng, say mê mãnh liệt của nhà thơ Tố Hữu khi bắt gặp lí tưởng cộng sản.
“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”
    Khổ thơ trên được gợi mạch cảm xúc từ danh từ chỉ thời gian: “Từ ấy”. Đó chính là mốc son quan trọng trong cuộc đời nhà thơ, đánh dấu thời điểm diễn ra sự chuyển biến mạnh mẽ trong thế giới nội tâm của chủ thể trữ tình - thời điểm giác ngộ lí tưởng cách mạng. Trước thời điểm “Từ ấy” (1938), Tố Hữu cũng giống như rất nhiều trí thức tiểu tư sản khác. Sống trong cảnh nước mất nhà tan, nhân dân lầm than, đói khổ, họ bi quan, băn khoăn đau khổ không lối thoát, không xác định được cho bản thân lí tưởng dứt khoát. 
“Đâu những ngày xưa tôi nhớ tôi
Băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời
Vẩn vơ theo mãi vòng quanh quẩn
Muốn thoát than ôi, bước chẳng rời.
(Trích “Nhớ đồng” - Tố Hữu)
    “Từ ấy” ra đời đã đánh dấu sự thay đổi diệu kì trong tâm hồn của tác giả Tố Hữu. Khoảnh khắc ấy đã được ghi lại bằng những hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng qua “khu vườn đầy nắng hạ”, có mặt trời, nắng chói, hoa lá, hương thơm, tiếng chim hót. Đặc biệt, nhà thơ đã sử dụng những động từ và tính từ mạnh như: bừng, chói, rất đậm, rộn để khắc hoa một khu vườn rực rỡ và tràn đầy nhựa sống. Tất cả các hình ảnh đó được đặt sau chữ “trong tôi” khiến khu vườn đó trở thành hình ảnh ẩn dụ cho thế giới nội tâm bên trong - cái “tôi” chủ thể trữ tình với những biến chuyển mạnh mẽ từ khi giác ngộ lí tưởng. Giây phút bắt gặp lí tưởng cộng sản, tâm hồn Tố Hữu trở thành một khu vườn tràn ngập ánh sáng và sức sống. Để làm nổi bật điều này, tác giả đã vận dụng thành công biện pháp tu từ ẩn dụ: “Mặt trời chân lí chói qua tim” để nói về lí tưởng cách mạng. Nếu mặt trời của thiên nhiên chiếu sáng cho muôn loài, là biểu tượng của ánh sáng và sự tái sinh thì chân lí cách mạng, lí tưởng cộng sản chính là “mặt trời” soi rọi, chiếu rọi lẽ sống của nhà thơ. Ngoài ra, Tố Hữu còn vận dụng thành công những từ ngữ cùng trường nghĩa: “bừng”, “chói”. “Bừng” thể hiện ánh sáng bất ngờ lan tỏa”, còn “chói” là ánh sáng chiếu rọi nhanh, mạnh, xuyên thấu để diễn tả niềm vui sướng tột cùng, cảm xúc hân hoan khi được giác ngộ lí tưởng cách mạng. Đặc biệt, câu thơ “Mặt trời chân lí chói qua tim” còn gợi mở một liên tưởng độc đáo về mối quan hệ giữa nhận thức và tình cảm. Nếu “chân lí” là biểu tượng của lí trí, sự giác ngộ thì hình ảnh trái tim thể hiện tình yêu, niềm say mê để ngầm khẳng định: chân lí cách mạng không chỉ soi sáng nhận thức mà còn là bừng tỉnh tâm hồn của con người. Đối với Tố Hữu, lí tưởng cộng sản đã trở thành tình yêu và niềm tin bất diệt.
    Trong hai câu thơ cuối của khổ thơ đầu tiên, tác giả đã nhấn mạnh sự thay đổi trong tâm hồn. Hình ảnh so sánh “Hồn tôi là một vườn hoa lá” thể hiện thế giới tâm hồn phong phú, đầy hương sắc. Đó là tâm hồn được chiếu rọi bởi ánh sáng mặt trời, có hoa lá xanh tươi, có tiếng chim hót líu lo, rộn ràng. Như vậy, thông qua nghệ thuật so sánh, ẩn dụ, bút pháp trữ tình, lãng mạn, tác giả Tố Hữu đã tái hiện thành công niềm vui sướng, say mê của người thanh niên khi tìm thấy lí tưởng sống cùng những chuyển biến trong tâm hồn nhà thơ. Cảm xúc của Tố Hữu đã gợi nhắc đến những giây phút được sống trọn vẹn cùng lí tưởng cộng sản và ánh sáng của Đảng trong những câu thơ của nhà thơ Aragon: 
“Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng
Trước như trẻ thơ tôi nào biết được
Máu tôi đỏ và tim tôi yêu nước
Tôi chỉ biết là đêm tối mênh mông
Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng”
    Như vậy, thông qua bốn câu thơ đầu tiên của bài thơ Tố Hữu, chúng ta có thể thấy được sự chuyển biến của cái tôi “trữ tình” khi bắt gặp lí tưởng cách mạng cùng phong cách thơ “trữ tình - chính trị” của Tố Hữu. Qua đó, có thể khẳng định rằng con đường thơ ca và con đường cách mạng của Tố Hữu như hòa làm một.