Kể chuyện về chủ đề Du lịch - Thám hiểm

I. Kể một câu chuyện đã được nghe, được đọc về du lịch hoặc thám hiểm

1. Gợi ý

- Những câu chuyện có thật:

+ Các cuộc thám hiểm của Cô-lôm-bô từ năm 1492 đến năm 1504 phát hiện ra châu Mĩ.

+ Chuyến đi vòng quanh thế giới của Ma-gien-lăng.

+ Các cuộc thám hiểm Bắc Cực, Nam Cực, chinh phục đỉnh núi Ê-vơ-rét,… của nhiều nhà khoa học, nhà thể thao,..

- Những câu chuyện tưởng tượng:

+ Hai vạn dặm dưới đáy biển, Tám mươi ngày vòng quanh thế giới, Cuộc du hành vào lòng đất, Năm tuần trên khinh khí cầu của Véc-nơ.

+ Gu-li-vơ kí của Xuýt, Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài,…

2. Dàn bài

- Giới thiệu câu chuyện: tên truyện, kể về ai, cuộc thám hiểm hoặc du lịch đó có gì đặc biệt?

- Diễn biến câu chuyện: Bắt đầu như thế nào? Trên hành trình gặp phải khó khăn, thử thách gì? Kết thúc ra sao? Thành quả thu được là những gì?

- Kết thúc câu chuyện: Đánh giá chung về nhân vật? Bày tỏ cảm xúc?

3. Câu chuyện tham khảo

Hôm trước em được cô giáo kể cho câu chuyện về chuyến hành trình vòng quanh thế giới của Ma-gien-lăng. Chuyến đi của nhà thám hiểm gặp vô vàn những khó khăn, thử thách ý chí và nghị lực của mỗi con người.

Mang trong mình trọng trách khám phá những con đường trên biển dẫn đến những vùng đất mới, Ma-gien-lăng đã chỉ huy năm thuyền lớn, xuất phát từ cửa biển Xê-vi-la của Tây Ban Nha vào ngày 20-9-1519, băng qua Đại Tây Dương.

Đoàn thuyền đã đi theo bờ biển Nam Mĩ rồi đi vào Thái Bình Dương. Tại đây Ma-gien-lăng phát hiện ra một eo biển lớn dẫn đến đại dương mênh mông. Đại dương này sóng yêu, biển lặng nên Ma-gien-lăng đặt tên là Thái Bình Dương. Còn eo biển nối giữa Đại Tây Dương và Thái Bình Dương thì được người đời sau đặt tên là eo biển Ma-gien-lăng để đi nhớ người đã có công tìm ra nơi này.

Thái Bình Dương quá rộng lớn, đoàn thuyền đã phải lênh đênh trên biển rất nhiều ngày, đến nỗi nước ngọt để uống và lương ăn đều cạn kiệt. Có người phải uống nước tiểu của mình. Đoàn thủy thủ phải ninh cả giày da và thắt lưng da để ăn cho đỡ đói. Mỗi ngày đều có người chết, phải ném xác xuống biển. Đang khi cực kì nguy hiểm thì họ gặp một hòn đảo nhỏ. Họ đổ bộ lên đảo và được tiếp tế thức ăn nước uống. Sau đó họ liên tiếp gặp nhiều hòn đảo có người ở. Họ đã giải quyết được chuyện ăn uống nhưng lại phải luôn chiến đấu với người bản địa. Nhiều người đã tử vong. Chính Ma-gien-lăng cũng đã bỏ mình trong một trận giao tranh.

Sau đó họ vẫn tiếp tục đi, đến Ấn Độ Dương. Họ vượt Ấn Độ Dương và đến ngày 8 tháng 9 năm 1522, họ đã trở về Tây Ban Nha nhưng chỉ còn có một chiếc hải thuyền với mười tám thủy thủ.

Như thế, tính ra đoàn thuyền của Ma-gien-lăng đã đi 1083 ngày trên biển, gần 200 thủy thủ đã chết trên đường đi trong đó có cả Ma-gien-lăng.

Gặp vô vàn những khó khăn, thử thách, thậm chí là những mất mát đau thương nhưng đoàn thám hiểm đã hoàn thành xuất sắc sứ mạng của mình, khẳng định trái đất hình cầu phát hiện ra Thái Bình Dương và nhiều vùng đất mới.

 

II. Kể một chuyến du lịch hay cắm trại mà em được tham gia

1. Dàn bài

- Giới thiệu về cuộc du lịch, cắm trại: Ở đâu? Khi nào? Cùng với ai?

- Kể những chi tiết của cuộc du lịch, cắm trại đó. Qua lần du lịch, cắm trại đó, em phát hiện ra được những gì thú vị?

- Nêu ấn tượng của em về lần du lịch, cắm trại đó

2. Bài làm tham khảo

Thấm thoắt năm học đã kết thúc. Hoa phượng nở bừng như lửa, tiếng ve ngân ra rả trong những vòm cây quanh sân trường. Chúng em vui vẻ bước vào một kì nghỉ hè với bao điều thú vị đang chờ phía trước.

Sáng thứ năm tuần qua, trường em tổ chức cho học sinh đi nghỉ mát ở bãi biển Sầm Sơn. Chiếc xe chở chúng em đầy ắp tiếng cười và những ánh mắt vui tươi, háo hức. Sau mấy tiếng đồng hồ, chúng em đã ra đến biển.

Xe vừa dừng, chúng em cùng reo to: “Biển đây rồi!’’. Biển mênh mông xanh thẳm và chan hoà ánh nắng. Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc. Bờ cát trắng phau vui đón bước chân các bạn nhỏ. Những ngôi nhà cao tầng kéo dài thành dãy phố chạy thẳng ra sát bờ cát. Chúng em được đưa đến một khách sạn trông ra biển, tha hồ mà đón gió và ngắm cảnh suốt ngày, đêm.

Bãi biển đã đông người, rộn rã tiếng reo hò hoà cùng tiếng sóng. Bầu trời trong sáng. Biển xanh thăm thẳm nối với chân trời. Gió êm, sóng lặng Mặt biển như một tấm kính khổng lồ màu ngọc bích. Những đám mây trắng in bóng trên mặt nước lung linh. Sóng biển xôn xao như mời gọi chúng em hãy ngụp lặn, vui đùa cho thoả thích.

Mỗi người một chiếc phao, chúng em ùa xuống nước, thi nhau trồi lên, ngụp xuống theo từng đợt sóng. Được cùng bạn bè nô giỡn trong làn nước biếc, em thấy thật vui sướng. Biển vẫn ru nhè nhẹ. Ngoài khơi xa, thấp thoáng những con thuyền đánh cá với buồm trắng, buồm nâu giống như cánh bướm chập chờn. Dân chài mải mê quăng lưới giữa trời nước bao la.

Mặt trời lên cao toả ánh nắng chói chang. Bãi biển thưa dần. Đến giữa trưa, mọi người về nhà nghỉ, chỉ còn bãi cát trắng phau nằm dài tâm sự với biển xanh.

Chiều về, nắng dịu, bãi biển lại đông đúc, ồn ào hơn buổi sáng. Gió mạnh hơn. Biển dâng sóng trắng vỗ bờ. Tiếng reo hò vang dậy khắp nơi. Chúng em nhảy lên giỡn sóng. Có bạn bị sóng xô thẳng vào mặt, choáng váng vài giây rồi lại tiếp tục cuộc chơi. Những con sóng tinh nghịch làm cho chúng em say mê nô đùa không biết chán.

Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối cùng đã tắt, mặt biển từ từ đổi sang màu tím sẫm. Biển đêm thật là bí ẩn. Nhờ ánh điện từ dãy phố toả sáng tới bãi cát, chúng em nán lại để ngắm biển đêm. Tiếng sóng vỗ ì ầm, ẩn chứa một sức mạnh phi thường, khó hiểu. Nước triều dâng cao ngập tràn bãi cát. Gió biển ban đêm mát rượi đem đến sự sảng khoái cho con người.

Thế là hết ngày đầu tiên ở Sầm Sơn. Sáng mai, chúng em sẽ dậy thật sớm để kịp ngắm cảnh mặt trời nhô lên trên biển cả.