Kể chuyện về chủ đề Lạc quan - Yêu đời

I. Kể một câu chuyện đã được nghe, được đọc về tinh thần lạc quan, yêu đời

1. Gợi ý

Những câu chuyện là ví dụ điển hình của tinh thần lạc quan yêu đời đó là:

- Người chiến sĩ cách mạng bị địch giam cầm vẫn tin vào thắng lợi của cách mạng, vui sống để tiếp tục chiến đấu (Bác Hồ trong Ngắm Trăng)

- Nhiều người gặp khó khăn hoặc rơi vào hoàn cảnh không may vẫn tha thiết với cuộc sống, phấn đấu để vượt qua (Giôn trong Khát vọng sống)

2. Dàn bài

- Giới thiệu về câu chuyện

+Nêu tên câu chuyện

+ Nêu nhân vật trong truyện

- Nội dung câu chuyện

+Bắt đầu như thế nào?

+ Diễn biến ra sao?

+ Kết thúc như thế nào?

- Ý nghĩa câu chuyện

+ Cảm nhận của em về nhân vật trong truyện?

+ Ý nghĩa, bài học cho chính bản thân mình?

3. Câu chuyện tham khảo

Tuần vừa rồi, trong tiết kể chuyện em có được đọc câu chuyện về anh Giôn trong tác phẩm Khát vọng sống. Tinh thần lạc quan, khát vọng sống lớn lao chính là nguồn động lực vô hạn giúp anh vượt qua những khó khăn để sống và tồn tại trong những hoàn cảnh tưởng chừng không thể.

Giôn và Bin khập khiễng đi ra bờ suối. Mỗi người mang một khẩu súng và một cuộn chăn trên vai. Cả hai đều thấm mệt sau những ngày gian khổ dài đằng đẵng. Giôn bỗng trượt chân suýt ngã. Anh thốt lên một tiếng kêu trong đau đớn:

- Bin, mình bị trật khớp rồi.

Bin vẫn lảo đảo lội qua dòng nước. Giôn lại gọi, tiếng gọi như lời van vỉ của một người tuyệt vọng. Nhưng Bin không quay lại. Giôn chỉ biết nhìn theo Bin cho đến khi Bin vượt qua đỉnh đồi rồi mất hút.

Giôn nén đau trèo lên đỉnh đồi. Đã mấy ngày liền anh không có gì để ăn. Thỉnh thoảng, anh hái những quả dại để nhét tạm vào miệng rồi ráng nhai nuốt. Đêm đến, không lê bước nổi, anh dừng lại để ngủ.

Một buổi sáng, khi cái đói cào xé ruột gan khiến đầu óc anh mụ mẫm, tình cờ, anh bò gần một con chim đang ngủ quên. Nó giật mình lao vút lên đâm vào mặt anh. Một vài lần, anh bắt được một vài con cá nhỏ trong vũng nước. Anh nhai chúng rất cẩn thận vì biết rằng phải cố ăn để sống.

Một ngày kia, khi anh lê bước, anh gặp một con gấu lớn. Súng đã hết đạn, anh rút con dao săn. mắt chằm chằm nhìn nó. Con gấu bật ra một tiếng gầm thăm dò. Nếu anh bỏ chạy, nó sẽ đuổi theo. Nhưng anh không chạy. Anh đứng im như một pho tượng cho đến lúc cơn nguy hiểm đã qua.

Vào một ngày nọ, Giôn nằm bất động trên một mỏm đá. Anh chợt thấy một con tàu đang buông neo. Vừa lúc đó, anh thấy một con sói, đầu nó rũ xuống. Hình như nó bị bệnh, nó đang thở phì phò và húng hắng ho.

Mặc dù đã quá yếu nhưng anh vẫn cố bình tĩnh tiếp tục chuyến đi khủng khiếp để tìm tới con tàu. Bấy giờ anh không thể đứng dậy được nên chỉ bò bằng hai tay và đầu gối.

Có lần, anh ngất nhưng rồi tỉnh lại bởi tiếng khò khè sát bên tai. Anh cảm thấy cái lưỡi của sói quệt trên bàn tay anh. Những cái nanh ép nhè nhẹ, rồi mạnh dần. Con sói nỗ lực cắn vào tảng thức ăn mà nó chờ đợi từ lâu. Nhưng con người đã dùng hai tay như giộp nát bóp lấy hàm nó. Con sói chống lại một cách yếu ớt. Mấy phút sau, toàn bộ sức lực của con người đã đè lên mình con sói.

Trên boong tàu, một nhóm người nhìn thấy một vật lạ ở trên bờ đang chuyển động ra phía biển. Họ trèo lên một chiếc thuyền nhỏ để vào bờ xem. Giôn được cứu sông.

Bây giờ, Giôn nằm trên giường, nước mắt chảy trên hai gò má gầy guộc. Anh kể lại bằng những lời rời rạc về lai lịch của mình, về những khát vọng sống đã qua. Khát vọng sống đã giúp anh chiến thắng được thú dữ, chiến thắng được cái chết.

Thật là một câu chuyện cảm động về khát vọng sống mãnh liệt của con người, Tại trong những hoàn cảnh khắc nghiệt chúng ta mới càng khám phá ra nhiều hơn nữa những khả năng phi thường của chính bản thân mình. Anh Giôn trong truyện là một ví dụ điển hình như thế, em vô cùng cảm phục anh.

II. Kể chuyện về một người vui tính mà em biết

1. Gợi ý

- Thế nào là người vui tính?

+ Lúc nào cũng tươi cười, cởi mở. Gặp những việc khó khăn hoặc không bằng lòng cũng ít khi cáu kỉnh, bực dọc.

+ Có óc hài hước, nói năng dí dỏm

- Có thể tìm thấy những người vui tính ở đâu?

- Người thân trong gia đình (ông bà, cha mẹ, cô bác, anh em,…)

+ Thầy, cô hoặc bạn bè ở trường

+ Hàng xóm

+ Người em gặp ở những nơi công cộng (bệnh viện, bưu điện, cửa hàng, bến xe,..) hoặc trên sân khấu, ti vi,…

2. Dàn bài

- Giới thiệu về người vui tính mà em biết

- Kể những câu chuyện về người đó để em thấy được sự vui tính của người đó:

+ Nếu đó là người thân hoặc người em quen biết từ lâu: Em có thể giới thiệu đặc điểm của người đó và kể một số sự việc minh họa cho lời giới thiệu của em.

+ Nếu đó là người em chỉ gặp một lần hoặc một vài lần: Em có thể chỉ kể một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất.

- Suy nghĩ của em về người vui tính đó

3. Câu chuyện tham khảo

Ở gần nhà tôi có ông Nam là người rất vui tính. Năm nay, ông Nam dã ngoài sáu mươi tuổi, tuy ông đã về hưu nhưng ông vẫn còn hăng hái với công việc vì thế Ủy ban phường đã mời ông ra làm việc với cương vị là phó Chủ tịch Mặt trận phường.

Một lần, mẹ đưa tôi lên phường để nộp giấy sinh hoạt hè. Tình cờ tôi nhìn thấy ông Nam đang vui vẻ giải quyết về việc hai căn hộ tranh chấp nhau về đất đai. Nhìn cách nói và vẻ mặt "khôi hài" cùng với tính chất nghiêm túc của công việc, tôi vô cùng ngạc nhiên trước sự giải quyết của ông. Với cách nói dí dỏm và thấu tình đạt lí của ông, cả hai gia đình đã bắt tay nhau hòa giải.

Ông Nam là người rất vui tính, đặc biệt ai đã nghe thấy tiếng cười của ông đều cảm thấy vui lây. Ông thường bảo mọi người:

"Sống phải vui, phải hay cười thì mới sống lâu được. Một tiếng cười bằng mười viên thuốc bổ đấy!"

Tối về nhà, ông thường bảo tôi sang nhà ông cùng với mấy đứa cháu của ông học đánh đàn. Trước đây khi còn trẻ, ông là tay đàn ghi ta cừ khôi của nhạc viện thành phố. Tiếng đàn của ông trong trẻo, réo rắt, len lỏi vào tâm hồn con người, khiến người ta quên hết mệt mỏi, thêm yêu cuộc sống.

Cả phường tôi đều rất yêu quý ông Nam. Hễ gia đình nào có mâu thuẫn, ông đều tìm đến hòa giải. Ông còn làm cho mọi người trong gia đình cười một phen "bể bụng" vì những câu chuyện khôi hài của ông.

Riêng tôi, tôi rất kính trọng ông Nam. Tuy già nhưng ông rất vui tính, ông đã làm cho những người dân ở phường tôi thêm yêu thương nhau hơn và đặc biệt ở mọi nơi lúc nào cũng có những tiếng cười vui vẻ