Sự hình thành và phát triển của phong trào công nhân

1. PHONG TRÀO ĐẤU TRANH CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN HỒI NỬA ĐẦU THẾ KỈ XIX

- Trong những năm 20 – 30 của thế kỉ XIX, đội ngũ công nhân nhiều nước châu Âu ngày càng đông, càng đấu tranh đòi quyền lợi kinh tế và chính trị.

* Kết quả: Tất cả các phong trào đấu tranh của công nhân đều thất bại.

- Nguyên nhân: Thiếu sự lãnh đạo đúng đắn, chưa có đường lối chính sách rõ ràng.

* Ý nghĩa: Đánh dấu sự trưởng thành của công nhân, là tiền đề dẫn đến sự ra đời của chủ nghĩa xã hội khoa học.

2. CHỦ NGHĨA XÃ HỘI KHÔNG TƯỞNG

- Hoàn cảnh ra đời: Chủ nghĩa tư bản ra đời với những mặt trái của nó

+ Bóc lột tàn nhẫn người lao động của tư sản: cuộc sống người lao động được tình bắng đồng lương chết đói, điều kiện làm việc tồi tệ, tình trạng thất nghiệp và tệ nạn xã hội phổ biến.

+ Những người tư sản tiến bộ thông cảm với nỗi khổ của những người lao động mong muốn xây dựng một chế độ tốt đẹp hơn, không có tư hữu bóc lột.

- Chủ nghĩa xã hội không tưởng ra đời mà đại diện là: Xanh-xi-mông, Phu-ri-ê (Pháp) và Ô-oen (Anh)

 * Tích cực:

- Nhận thức được mặt trái của chế độ tư sản là bóc lột người lao động.

- Phê phán sâu sắc xã hội tư bản, dự đoán tương lai.

* Hạn chế:

- Không vạch ra được lối thoát, không giải thích được bản chất của chế độ đó.

- Không thấy được vai trò và sức mạnh của giai cấp công nhân.

* Ý nghĩa: Là tư tưởng tiến bộ trong xã hội lúc đó. Cổ vũ nguồn lao động đấu tranh, là tiền đề ra đời chủ nghĩa Mác.